
Thuở xa xưa, tại vương quốc Kosala, có một vị vua tên là Mahilamukha. Nhà vua là một người rất thích săn bắn. Cứ mỗi lần triều đình có việc gì đó căng thẳng hay ngài cảm thấy buồn chán, ngài lại cùng đoàn tùy tùng lên đường vào rừng săn bắn. Ngài tin rằng hoạt động này giúp giải tỏa căng thẳng và mang lại niềm vui.
Trong đoàn tùy tùng của nhà vua, có một vị cận thần rất thân tín, tên là Nandiya. Nandiya là một người thông minh, hiểu biết và luôn lo lắng cho sự an nguy của nhà vua. Ông nhận thấy rằng những chuyến săn bắn thường xuyên của nhà vua không chỉ gây hại cho muôn loài mà còn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm cho chính nhà vua.
Một ngày nọ, sau một chuyến săn bắn đầy mệt mỏi nhưng không thu được kết quả gì, nhà vua trở về cung điện với vẻ mặt cau có. Cận thần Nandiya nhân cơ hội đó, đã xin được diện kiến nhà vua để trình bày.
Nandiya quỳ xuống trước nhà vua và nói: “Tâu bệ hạ, thần mạo muội xin được can gián bệ hạ về việc săn bắn.”
Nhà vua ngạc nhiên: “Ngươi nói gì? Săn bắn là thú vui của ta. Nó giúp ta giải tỏa mọi ưu phiền. Ngươi lại dám cấm ta sao?”
Nandiya kính cẩn đáp: “Tâu bệ hạ, thần không dám cấm cản. Nhưng thần xin được trình bày một vài điều. Mỗi lần bệ hạ đi săn, bao nhiêu sinh linh vô tội đã phải chết. Họ cũng có gia đình, có nỗi đau, có sự sợ hãi. Hơn nữa, trong rừng sâu có rất nhiều hiểm nguy rình rập, thú dữ, vực thẳm… Nếu không may bệ hạ gặp phải tai nạn thì giang sơn này sẽ về tay ai?”
Nhà vua nghe Nandiya nói, ban đầu còn tỏ ra khó chịu, nhưng rồi ngài cũng lắng nghe. Ngài nghĩ: “Đúng là ta đã quá mê đắm vào thú vui này mà quên mất những điều quan trọng.”
Nandiya tiếp tục: “Tâu bệ hạ, thay vì săn bắn, tại sao chúng ta không tìm những thú vui khác lành mạnh hơn? Chúng ta có thể tổ chức các buổi lễ hội văn hóa, thưởng thức âm nhạc, hoặc tham gia vào các hoạt động giúp đỡ dân chúng. Những việc đó không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp bệ hạ được yêu quý hơn.”
Nhà vua suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng, ngài gật đầu: “Ngươi nói đúng, Nandiya. Ta đã quá mê muội. Ta sẽ nghe lời khuyên của ngươi. Từ nay, ta sẽ hạn chế việc săn bắn và tìm kiếm những niềm vui khác.”
Và thế là, nhà vua Mahilamukha bắt đầu thay đổi. Ngài không còn thường xuyên đi săn nữa. Thay vào đó, ngài dành thời gian để quan tâm đến đời sống của người dân, tổ chức các lễ hội, khuyến khích nghệ thuật và văn hóa phát triển. Ngài cũng cho xây dựng nhiều công trình công cộng để phục vụ nhân dân.
Nhờ sự thay đổi này, vương quốc Kosala ngày càng thịnh vượng và an lạc. Người dân yêu quý nhà vua Mahilamukha và tôn trọng ông vì sự sáng suốt và nhân từ của mình.
Câu chuyện này cho thấy rằng, ngay cả những người có quyền lực cao nhất cũng có thể thay đổi khi nhận được lời khuyên đúng đắn và biết đặt lợi ích của số đông lên trên niềm vui cá nhân.
— In-Article Ad —
Niềm vui cá nhân không nên được đánh đổi bằng sự đau khổ của người khác hoặc sự an nguy của bản thân. Biết lắng nghe lời khuyên chân thành và thay đổi vì điều tốt đẹp hơn là biểu hiện của trí tuệ.
Ba-la-mật: Từ bi Ba la mật
— Ad Space (728x90) —
381ChakkanipātaMahāpaduma Jātaka Ngày xửa ngày xưa, tại vương quốc Mithila tráng lệ, có một vị vua tên là Mahāpadum...
💡 Sự nóng giận và phán đoán vội vàng có thể dẫn đến những hậu quả bi thảm. Hãy luôn giữ bình tĩnh, lắng nghe và xem xét mọi khía cạnh của vấn đề trước khi đưa ra quyết định. Tha thứ là con đường dẫn đến sự hòa giải và hạnh phúc.
236DukanipātaKhỉ Vua Nhẫn NhịnỞ một thung lũng xanh mướt, nơi dòng sông hiền hòa uốn lượn, có một đàn khỉ sinh số...
💡 Sự nhẫn nại phi thường và lòng dũng cảm có thể giúp ta vượt qua mọi nghịch cảnh, ngay cả trong những tình huống nguy hiểm nhất. Lòng vị tha và trách nhiệm với những người yếu thế là phẩm chất của một người lãnh đạo thực thụ.
24EkanipātaCâu Chuyện Về Vua KhỉThuở xưa, khi Đức Phật còn là Bồ Tát, Ngài tái sinh làm một vị vua khỉ thông th...
💡 Lòng dũng cảm, sự hy sinh và trí tuệ lãnh đạo là những phẩm chất vô giá, có thể cứu giúp cộng đồng thoát khỏi hiểm nguy.
223DukanipātaChuyện Vua Rắn Lòng Tin (Chuyện thứ 223) Thuở xưa, tại vương quốc Vārāṇasī, Đức P...
💡 Lòng tin là đức tính quý báu, nhưng không nên đặt niềm tin mù quáng vào kẻ gian dối. Cần phải có sự sáng suốt, tỉnh táo để phân biệt thật giả, tránh bị lừa gạt và bảo vệ bản thân cũng như cộng đồng.
249DukanipātaBồ Tát Sư Tử Và Sự Thật Đằng Sau Lời Nói DốiTrong một thảo nguyên rộng lớn, nơi cỏ vàng trải dài như...
💡 Lời nói dối che đậy sự thật và dẫn đến nguy hiểm. Sự chân thật là nền tảng của lòng tin và sự tôn trọng.
170DukanipātaThuở xa xưa, tại chốn rừng Hymalaya trù phú, nơi cây cối tươi tốt và muôn loài muông thú chung sống ...
💡 Sự tham vọng và ghen ghét dẫn đến tai họa, còn trí tuệ sẽ giúp thoát khỏi hiểm nguy.
— Multiplex Ad —